ÉP BUỘC CON XIN LỖI LÀ BÓP NGHẸT CÁ TÍNH MỘT ĐỨA TRẺ

ÉP BUỘC CON XIN LỖI LÀ BÓP NGHẸT CÁ TÍNH MỘT ĐỨA TRẺ

Ép buộc con nói lời xin lỗi chính là một dạng thao túng và góp phần giết chết cá tính cũng như chính kiến của trẻ. Những đứa trẻ khác cảm thấy sự thiếu chân thành và đứa trẻ buộc phải xin lỗi đang học cách giả vờ hối hận. Chúng ta luôn nói: “Con xin lỗi mẹ ngay”, “Con xin lỗi bạn đi”, “Con xin lỗi anh chưa?”, “Xin lỗi đi mẹ sẽ cho xem điện thoại”. Tuy nhiên, chúng ta lại thường quên giải thích rằng chúng đã sai ở đâu, sai như thế nào.

 

HÃY NHÌN NHẬN SỰ VIỆC TỪ PHÍA ĐỨA TRẺ

Xin lỗi là cái gì? Tại sao mình phải nói như thế? Nói thế để được tha lỗi khi làm không đúng ý cha mẹ hả? Nhưng mình có thấy mình sai gì đâu? Mình đổ nước ra sàn, mình quát bố mẹ, bố mẹ bảo thế là sai nhưng mình có thấy sai đâu?” Bên trong em bé 2 tuổi “lỳ lợm” mà bố mẹ đang mô tả, hoàn toàn có thể có những suy nghĩ hỗn độn như thế này.

HẬU QUẢ CỦA VIỆC ÉP BUỘC CON XIN LỖI

Theo Joan Durrant, nhà tâm lý học và là tác giả của “Kỷ luật tích cực trong nuôi dạy con hàng ngày”, việc ép buộc một đứa trẻ phải nói lời xin lỗi khi chúng không muốn là đang huấn luyện chúng nói dối. Về lâu dài, việc này có thể gây ra nhiều phản kháng hơn. chúng học được rằng xin lỗi là điều bạn chỉ làm khi ai đó có quyền lực buộc bạn phải làm vậy. Chính vì vậy, nhiều người lớn rất khó xin lỗi. Họ cảm thấy như họ đang phải nhường đất, họ đang mất sức mạnh trong tình huống này.
Đặc biệt, một số trường hợp khi trẻ nhất quyết nói rằng chúng không làm gì sai và cha mẹ vẫn ép buộc chúng xin lỗi bằng được. Và rồi chúng mở miệng nói lời xin lỗi mà không hề phục. Chúng dần trở nên bướng bỉnh, khó bảo. Chúng nhận ra rằng điều đúng hay sai là do cha mẹ và người lớn quy định. Chúng thậm chí không thèm bày tỏ chính kiến, chẳng buồn tranh luận. “Đằng nào mình chẳng là người sai, nói lại làm gì”, đứa trẻ sẽ nghĩ như thế. Bạn đang vô tình góp phần tạo nên một em bé “lươn lẹo” hoặc “yếu đuối” trong tương lai. Sau này ai bảo con sai mà con không thấy mình sai thì cũng phải cúi đầu xin lỗi họ cho xong chuyện?

 

VẬY CHÚNG TA CẦN LÀM GÌ?

Nói như vậy không có nghĩa là bạn không cần dạy con nói lời xin lỗi. Tuy nhiên, hãy để con xin lỗi một cách tự nguyện vì cảm thấy hối hận. Thông qua việc dạy con về về hậu quả, về sự tổn thương hay khó chịu của người khác vì việc làm của con.
– Con đã biết con sai ở đâu chưa?

*mặt “lỳ” ra không nói*

– Con đã giật đồ từ tay mẹ mà con chưa xin phép. Khi con làm thế, mẹ cảm thấy không được tôn trọng và món đồ có thể rơi xuống đất, bị hỏng. Mình không bao giờ được giật đồ từ tay người khác, thay vào đó mình phải hỏi. Nếu người ta đồng ý thì mình cầm, nếu không đồng ý thì mình phải thuyết phục.

*tiếp tục “lỳ”*

– Mẹ nói như thế con có hiểu không? Con có muốn xin lỗi mẹ không?

*vẫn lỳ*

– Được rồi, mẹ nghĩ con là em bé thông minh nên con đã hiểu những lời mẹ nói rồi. Con biết lỗi và sau này đừng lặp lại là được. Ra đây mẹ ôm con nhé.

*chạy tới ôm mẹ*


Hy vọng qua bài viết này, bạn sẽ có cách nhìn tích cực hơn với những sai lầm của con và có cách tiếp cận cởi mở, vui vẻ hơn với con. Chúc gia đình bạn luôn hạnh phúc và khỏe mạnh.

← Bài trước Bài sau →